Tôi lia đèn pin trên một mỏm đá và sững người khi phát hiện một con trăn nằm cuộn tròn trong một hõm đá. Loài trăn này thật lạ, tôi chưa từng gặp bao giờ.
Cuốc bộ đến chân núi
Hằng (bản Thín, Xuân Nha, Mộc Châu, Sơn La), tôi nhìn mãi chẳng thấy
miệng hang nào, chỉ thấy cây cối um tùm, rậm rạp. Cây cổ thụ bám vào đá,
luồn rễ vào vách đá mọc lên.
Cậu thanh niên Vì Văn
Quang vạch cỏ đi thoăn thoắt. Phải đến sát chân núi, tôi mới nhìn rõ
miệng hang. Miệng hang khá nhỏ, chỉ cao đến ngực người lớn, nên phải
khom lưng mới chui vào được.
Ngồi ở cửa hang, Quang
chỉ xuống nền đất bảo: “Có nhiều phân cầy ở đây quá. Nếu xuất hiện bọn
cầy thì khó có thể gặp được trăn anh ạ. Mấy hôm nay nắng ấm, có thể bọn
trăn đã mò ra khỏi hang kiếm ăn”.
Đường xuống hang Hằng
Theo lời Quang, hơn năm
nay cậu không chui vào hang Hằng, nên không nắm rõ còn nhiều trăn hay
không. Ngoài Quang cùng một số người liều mạng, thì không ai ở bản Thín
dám vào hang động này.
Trước đây, cứ vài ngày Quang lại chui vào hang một lần, không phải để bắt trăn, mà bắt cá về ăn.
Trong lòng hang có một
con suối lớn, với những vũng nước rất sâu. Trước đây, trong lòng suối có
rất nhiều cá, đặc biệt là cá dầm xanh. Chỉ với chiếc đèn pin và chiếc
xiên, Quang có thể tóm được cả chục kg loài cá quý này. Những con dầm
xanh lớn nặng vài kg, to bằng cái phích.
Tuy nhiên, từ khi người
nơi khác biết đến hang Hằng, họ đã tìm vào săn cá, bắt trăn ráo riết.
Công nhân xây dựng tuyến đường, thi công các công trình thủy lợi biết
đến hang trăn, họ đã tìm vào bắt trăn rất nhiều.
Thạch nhũ trong hang Hằng
Đám công nhân này còn
mang cả bình điện vào hang Hằng để chích cá. Cách đây 4 năm, một toán
công nhân người Hòa Bình chui vào hang Hằng mấy tiếng, lúc trở ra, họ
khuân ra vô số cá mú, toàn cá dầm xanh. Riêng trăn đá họ bắt được cả bao
chuyển ra ngoài Mộc Châu. Loài cá dầm xanh quý hiếm gần như tuyệt chủng
vì bị chích điện.
Trưởng bản Vì Văn Đoài
kể rằng, có thời gian, đám công nhân kéo vào hang bắt nhiều trăn, dân
bản bức xúc, vì họ phạm vào ngọn núi thiêng của bản, nhưng đám thanh
niên này ngổ ngáo quá, nên không làm gì được họ. Về sau, một người bị
trăn tấn công suýt chết, một người bị rắn độc mổ trúng mặt, họ mới từ bỏ
ý định xâm phạm hang Hằng.
Chui vào miệng hang một
đoạn, không gian tối đen hiện ra trước mắt. Vì Văn Quang phóng cây gỗ
xuống. Từng người một bám vào vách đá, rồi ôm cây gỗ tụt xuống.
Một con đường là khe
hẹp như thể hai quả núi tách ra. Quang vừa đi vừa soi đèn pin lên vách
đá, ngóc ngách để tìm trăn. Quang bảo, trước đây, chỉ cần chui vào miệng
hang độ 100m, là đã gặp được trăn.
Trong lòng hang Hằng có một con suối
Bọn trăn không chui vào
từ miệng hang, mà chui từ các khe ngách trên đỉnh núi, sườn núi vào
hang, rồi chui từ trong hang qua các khe ngách ra ngoài kiếm sống.
Mỗi khi kiếm ăn no
bụng, chúng lại chui vào hang nằm duỗi tiêu thức ăn. Mùa đông, lạnh giá,
bọn trăn tụ về núi Phạ Hằng và trú ngụ trong hang Hằng nhiều nhất.
Lòng hang tối đến nỗi
như muốn nuốt chửng ánh đèn pin. Cảm giác lần mò trong bóng tối đi tìm
bọn trăn quả là ớn lạnh. Ai biết được, từ trong bóng tối, một tên trăn
khổng lồ trườn ra xơi thịt người.
Tuy nhiên, chúng tôi đi
mải miết, lần tìm từng khe ngách, mà không thấy tên trăn nào. Chỉ thấy
những nhũ đá đủ các loại hình thù, từ con rùa, con ngựa, voi, đến cả
hình… trăn.
Một vài khe ngách bằng
phẳng có những vệt trắng xóa. Nhìn kỹ những vết trắng ấy thì biết là da
trăn lột bỏ. Nhiều xác trăn mới lột vẫn còn rõ nguyên hình hài.
Mùa mưa, nước từ trong hang Hằng chảy cuồn cuộn ra ngoài
Đi hết khe hẹp dài mấy
trăm mét, thì đến khoảng không gian rộng rãi hơn. Vách núi rất cao, soi
đèn pin mà chẳng thấy trần hang đâu. Quang bảo, bình thường, khu vực này
có hàng chục con trăn trú ngụ.
Trước đây, mỗi lần vào
hang bắt cá, đi qua khu vực này, Quang phải dò dẫm từng bước. Nếu gặp
trăn nhỏ, loài trăn đá, thì nhẹ nhàng đi tiếp, còn gặp trăn gió, trăn
mắt võng, thân to bằng cái phích, dài 7-8 mét, thì tìm đường rút lui.
Loài trăn khổng lồ này tuy không hung dữ, không có độc, nhưng nếu nó đói, coi người như con mồi, thì mất mạng là cái chắc.
Quang soi đèn chỗ chân
tôi đứng và chỉ những mẩu xương nhỏ, nát vụn, gồm nhiều loại xương,
nhiều nhất là xương gà. Quang bảo, xương này do bọn trăn thải ra. Những
loại xương nhỏ, xương mềm chúng tiêu hóa hết, nhưng xương ống, xương
cứng, thì nó nôn ra đằng miệng.
Tôi đang tỏ vẻ thất
vọng, thì Quang bảo thấy trăn rồi. Nhìn theo ánh đèn pin của Quang, tôi
thấy rõ là một con trăn, thân vàng đốm đen trắng. Đó chính là loài trăn
gấm, còn gọi là trăn đất. Loài trăn này lớn nhất Đông Nam Á. Kích thước
cực đại của nó có thể lên đến 10m, nặng trên 200kg. Con trăn này chỉ to
bằng chai nước Lavie 1,5 lít. Ước chừng nó nặng cỡ 30kg, dài khoảng
3,5m.
Loài trăn đá trong hang Hằng
Tuy nhiên, con trăn nằm
trên vách đá cao và cheo leo quá, đèn pin không đủ sáng, không lấy nét
được. Để chụp được ảnh con trăn này, tôi quyết định bám vách đá trèo lên
gần nó.
Thế nhưng, khi trèo
cách nó khoảng 5m, thì con trăn ngóc đầu lên nhìn. Ánh đèn pin chiếu vào
mắt nó đỏ lòm. Thấy động, con trăn cuộn thân, trườn vào một khe nứt của
vách núi. Nó biến mất trong một khe hẹp.
Quang bảo, nếu đã gặp
trăn trong hang, thì chắc chắn sẽ gặp tiếp. Chúng tôi tiếp tục lên đường
tiến sâu vào hang, chui vào các ngóc ngách.
Tôi lia đèn pin trên
một mỏm đá và sững người khi phát hiện một con trăn nằm cuộn tròn trong
một hõm đá. Loài trăn này thật lạ, tôi chưa từng gặp bao giờ.
Loài trăn này có cái đầu đỏ thẫm. Cơ thể loang lổ nhiều màu đỏ, trắng, đen. Trông qua, giống trăn này khá giống với rắn.
Theo Quang, đồng bào
bản Thín gọi loài trăn này là trăn đá. Loài trăn đá có khá nhiều ở quanh
vùng. Chúng thường xuyên mò về bản Thín trộm gà, vịt. Trăn đá chỉ to
bằng điếu cày hoặc bắp chân người, nặng trên dưới 10 kg. Con to cũng chỉ
nặng cỡ 20 kg. Loài trăn này tuy nhỏ, nhưng thịt rất ngọt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét